.
'mẹ mời ông thợ ảnh gần như mù ăn chiếc bánh sandwich. "Cô không đói à?" ông ấy hỏi. Mẹ bảo mình có đói, nhưng chưa bao giờ mẹ nó với bà ngoại rằng mẹ ghét gan băm, rốt cuộc thành ra quá muộn, không thể nói với bà nữa vì đã không nói suốt nhiều năm rồi.'
'Mẹ tôi chưa bao giờ ngừng yêu cha Mẹ tôi đã duy trì tình yêu với cha nguyên vẹn như mùa hè họ gặp nhau lần đầu. Để làm được điều này, mẹ quay lưng lại với cuộc sống. Thi thoảng mẹ gắng sống vài ngày chỉ bằng nước và không khí. Mẹ là sinh vật phức tạp duy nhất làm việc này, nên có một loài mới đặt theo tên mẹ mới đúng. Một lần cậu Julian giải thích cho tôi điều nhà điêu khắc, họa sĩ Alberto Giacometti nói, rằng đôi khi chỉ để vẽ một cái đầu, ta phải bỏ đi toàn bộ cơ thể. Để vẽ một chiếc lá, ta phải hy sinh cả khung cảnh. Ban đầu có vẻ giống như ta đang tự giới hạn mình, song sau một thời gian ta nhận thấy rằng sở hữu một phần nhỏ nhoi của thứ gì đó giúp ta có cơ hội nắm giữ một cảm xúc cụ thể của vũ trụ hơn khi ta vờ như đang có cả bầu trời. Mẹ tôi đã không chọn một chiếc lá hay cái đầu. Mẹ đã chọn cha, và để nắm giữ một cảm xúc cụ thể, bà đã hy sinh cả thế giới'
'khi còn nhỏ, tôi nghĩ rằng những trang giấy nằm trên sàn là những từ mẹ sẽ không bao giờ sử dụng được nữa, tôi cố gắn dán chúng trở lại chỗ cũ vì sợ rằng một ngày mẹ sẽ yên lặng'
'vì người ta biết những điều ấy có thể dễ dàng xảy ra như thế nào, vì họ không sống với ảo tượng rằng họ hiểu những điều người khác nói một cách trọn vẹn, người ta quen với chuyện ngắt lời nhau để hỏi xem liệu họ đã hiểu đúng hay chưa. Đôi khi người ta còn ước có những hiểu lầm này bởi chúng cho họ lý do để nói,'
'Tôi thích nghĩ rằng thế giới không sẵn sàng cho mình, nhưng có lẽ sự thật là tôi đã không sẵn sàng cho thế giới. Trong đời mình, tôi luôn có mặt quá muộn.'
'Ngữ pháp đời tôi: như một quy tắc phổ biến, nơi nào xuất hiện số nhiều thì hãy thử sửa thành số ít. Nếu từng có lúc nào tôi buộc miệng nói Chúng tôi đầy kiểu cách, hãy cho tôi thoát khỏi đau khổ bằng một viên đạn vào đầu'
'Tôi nghĩ: đôi lúc nó đã ngủ trên chiếc giường này. Chinh chiếc giường này! Đầu nó gối trên những chiếc gối này. Tôi nằm xuống. Tôi mệt mỏi, tôi không thể ngăn nổi mình. Dưới má tôi, chiếc gối lún xuống. Và khi nó nằm đây, tôi nghĩ, nó đã nhìn ra chính cửa sổ kia, nhìn chính cái cây kia.'
'"Em thấy hạnh phúc thêm một chút và buồn hơn một chút." "thế nghĩa là chúng bù trừ cho nhau, khiến cho em hoàn toàn như cũ." "không hề. Chuyện hôm nay em hạnh phúc hơn một chút không làm thay đổi chuyện em cũng buồn thêm một chút.'
'Mọi thứ bất chợt trở nên sáng rõ. Đó là một trong những khoảnh khác không thể quên xảy ra lúc còn bé, khi bạn phát hiện ra toàn bộ thế giới đang đi ngược lại ý nghĩ của mình."
'Trước đây thường thì một ngày không có giá trị gì với tôi nếu như tôi không làm được một khối lượng công việc nhất định. Chuyện tôi nhận ra hoặc không nhận ra dáng đi khập khiễng của người làm vườn, tảng băng trên hồ, những cuộc dạo bồ dài đầy nghiêm trang của đứa trẻ hàng xóm có vẻ chẳng có bạn bè gì - những thứ này không có gì quan trọng. Nhưng giờ đã khác.'
'Trong một thời kỳ, lúc nào cũng có những cảm xúc mới được tạo ra.'
'Khi nghe nhạc, ông không còn nghe các nốt nhạc mà nghe những khoảng im lặng giữa chúng. Khi đọc một cuốn sách, ông dành toàn bộ tâm trí cho các dấu phẩy và chấm phẩy, cho khoảng trống sau dấu chấm câu và trước những chữ viết hoa của câu tiếp theo. Ông phát hiện ra những chỗ trong căn phòng, nơi yên lặng tụ lại; những nếp xếp của các tấm rèm, những biết bát sâu lòng của bộ đồ ăn bằng bạc. Khi người ta nói chuyện với ông, ông ngày càng ít nghe những điều người ta đang nói và nghe ngày càng nhiều những gì họ đang không nói. Ông học cách suy luận ý nghĩa của sự im lặng nào đó, việc này giống như xử lý một trường hợp khó mà không có bất kỳ manh mối này, chỉ dùng trực giác.'
'Tôi rời thư viện. Lúc băng ngang phố. Tôi bị đâm trực diện bởi một nỗi cô đơn ghê gớm. Tôi cảm thấy tối tăm và trống rỗng. Bị bỏ rơi, không ai nhận ra, bị lãng quên, tôi đứng trên hè phố, một điều vô nghĩa, một nhúm bụi. Người ta vội vã bước qua tôi. Và từng người bước qua đều hạnh phúc hơn tôi. Tôi lại cảm thấy nỗi ghen tị quen thuộc. Tôi sẻ chấp nhận cho đi bất kỳ thứ gì để được là một trong số họ.'
' Xé một vết duy nhất còn khó hơn xé cả trăm chỗ"
- Nicole Krauss
Thứ sáu, ngày 14 tháng mười năm 2011
từng câu từng chữ đều thật đẹp.
Được đăng bởi huakhanhlinh vào lúc 10/14/2011 12:25:00 SA Nhãn: quotes, đọc
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)



0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét