.
chúng tôi dần dần tan biến vào những quên lãng của nhau vào những dự định của riêng mình. sự im lặng dần hóa thành đứt lìa, cô đơn và vô nghĩa. chúng tôi chẳng còn tìm thấy gì ở nhau ngoài những điều đó. có lẽ từ ban đầu tôi cũng đã đoán được ít nhiều.
tôi ko mang vác toan tính, ko có kế hoặch nào để gắn bó. vì sự e dè vụn về và nguội lạnh của bản thân, tôi chấp nhận. mọi khởi đầu đều mang trong nó sự kết thúc rồi.
tôi đã đối xử quá tệ đã bất lực và yếu đuối trước tình cảm của mình. nhưng thôi, mọi lời bêu rêu, mọi tiếng than van, mọi nhớ nhung cũng là vậy thôi. rồi cũng không giải quyết đc gì. tôi đặt vào đó dấu chấm hết cho mọi điều đã qua.
.
Thứ sáu, ngày 21 tháng mười năm 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)



0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét